Sunday, May 3, 2009

LETTER FROM VIETNAM Chapter 7

TROIS SERVEUSES


Saturday 8th March 2009


Click to return to Table of Contents


As tourists, you have a limited universe of people with whom you can talk to find out about a country. First there is the language issue, which means you can only talk to those people who happen to speak the language or languages you speak. Secondly, as far as natives are concerned, you are likely to meet only a limited cross section of the population, either people who serve you, who are ferrying you around, or are trying to sell you something or conversely from whom you are trying to buy something . Then, if you are so inclined, there are tour guides. Since we never take tours, we have to rely on the former types. There are, of course, fellow travellers who can give you help as to where to go, what to see, where to stay or eat and how to get there, but rarely give you any insight into the people themselves, the rhythm of life, the heartbeat of the country.


I have always believed that the first door to open in any country is the language, and as humans, there are always the same factors you must display, which can help you prise it open a crack. These include first and foremost, the willingness to try. The second is consideration and manners. And the third is curiosity and application, which is to say that you ask, and remember what you are told. The latter necessarily involves writing down, practice, and study.


Each word you learn is a lever which will incrementally open the door wider to understanding a country.


And the first word you should learn in any language is Thank You. Gracias. Danke. Merci. Grazie. Kamsahamnida. Arigato. Mgoi. Efkeristo. Spacebo. Tak. Obrigado. Shukran. Teshekyur.


Or in Vietnamese. Cam on. (Kahm Uhn).


Before we left, I went to Ngo Anh Twan, a Vietnamese fellow in our office, and got him to write







down (and pronounce) a basic lexicon. (We speak French). I have left out the accents, which are crucial in Vietnamese but (not surprisingly) not crucial on an English language keyboard and thus practically impossible to reproduce.


Bonjour => Xin Chao
Merci => Cam On
Excusez-moi => Xin loi
Au revoir => Tam biet
Combien => Bao nhieu
Trop cher => Dat qua
Tres bon => Ngon qua



And how to count:


1 mot
2 hai
3 ba
4 bon
5 nam
6 sau
7 bay
8 tam
9 chin
10 muoi
100 tram
1000 nghin





Armed with these few words, off I went aided by the fortuitous fact that Vietnamese, unlike Thai, or Korean, or Japanese, or Chinese, is written in a Roman alphabet created by a French jesuit based on Portugese to replace the Chinese characters previously used. In other words, you can read it. It is a tonal language, so by utilising my ass-backwards method of learning how to say things and then learning the alphabet (which I have not really done) I almost always got the pronunciation wrong. But a lot of times I was close enough, and anyway, most people repeat what you say, no matter how cack-handedly, as is should be said. So if you pay attention, you gradually can figure out and make mental notes for the next time.


My modest improvement in the language was entirely due to three waitresses, the first we met in Hanoi, in a fairly posh restaurant our first night called Club Opera. Using my extremely limited vocabulary, I still ordered in Viet, reading out the items. Instead of laughing, our waitress asked how long I had been in Vietnam. "Five minutes...okay two hours," I said.


Then she laughed, and after throwing in a compliment (learning Vietnamese would take you a month) she began talking. Her English was good (she said she had studied for 10 years). She came from a village 60km away from Hanoi, one of four children. She had come to Hanoi for university, and this was her first job out in the real world. She wanted to work in the hotel/tourist industry and English was the first ticket. I was impressed by her poise. I took a photo of her with Steens and promised to send it to her. Her name was Thuy.


By her reaction, Thuy gave me a crumb of encouragement to keep on trying to speak.


We then went South. We went to a beach resort at Mui Ne (between Phan Thiet and Mui Ne actually) called Coco Beach. It is run by a Franco-German couple (though he was never there) who blazed a trail on the beach in 1995.


They have had 14 years to perfect their craft, and they have done a superb job. There are only 35 huts on stilts (huts being a word which doesn't really do them justice, as they are all polished woods, nice new bathrooms etc.). Everything is top class despite a very reasonable price ($105 a day). In the Caribbean, those numbers would be reversed, and Coco Beach would still win by a fair piece. Steens and I gave it 9.5 out of 10, with no valid reason for the .5 deduction. The beach, by the way, is also superb, wide and hard at low tide, which it was the next day.


At breakfast the next morning, we were served by a bright and friendly young Vietnamese woman. Her name was Dung (pronounced Yung). I started to ask her questions about how to say this or that, and found that my enthusiasm to learn was met by her enthusiasm to teach. Over the next five days, she became our window on Vietnam, and she showed herself to be a remarkable, courageous, open, and gracious person.


She also displayed a forthrightness that was refreshing. With Dung, you get what you see. She doesn't mince words. On the second day, I asked her her name again and was quickly reproached: "I already told you yesterday.", she said. Okay, so pay attention in class. I got her to write down the answers.
Mostly I asked her about restaurant Vietnamese , how to order, ask for the bill, and the names of certains kinds of food. After three days she asked us if we would like to come with her to the market the next day, when she would be working in the beach bar, and would finish at three. Sure, we said. She suggested we order a taxi, and meet her outside the hotel. We figured this was as to not attract attention, we guessed.


The next morning, she mentioned that at first we would go to her house to meet her parents and her daughter, and then to dinner with her husband.


At five to three we were waiting by the reception when Dung and all the other waitresses shuffled by in their yellow uniforms. She signalled that she would change, and we then moved out in front of the hotel by the taxi we had ordered.


I tried to get some money out of the ATM which unfortunately was broken. Since the Dong is 17,500 to the $, I had a random collection of big ticket bills with no real concept of what that translated into purchasing power and had no idea if I had enough cash. This could potentially be embarassing.


After five minutes or so Dung emerged in white jeans and a yellow top. In the taxi she told us that her father was a fisherman, but had been injured badly (his arm) when she was seven years old, and from that time onward she had been forced to work to help support her family. For the first five or six years she worked in a factory (didn't say what kind) when she figured out that this was not a long term solution, being very poorly paid. Her next job was in the kitchen of a hotel at which point she decided that to get anywhere, she would have to learn English. Without formal schooling, this involved going back to study at nights. She then worked in the restaurant of the hotel as a waitress, and after several years, she interviewed with and got a job with Francois, the owner of Coco Beach, where she had worked for seven years.





In describing her life, she repeatedly refered to herself as being unlucky, not to excuse herself or to complain or to elicit sympathy, but just because that was the best way of describing what she had had to do to get to where she was.


This extended to her daughter, who she warned in advance was "very small" and slow to learn, with part of her head which had not closed properly (the fontanelle, we assumed). Her mother and father watched over her daughter, when she was not at her husband's house, who as a farmer lived out in the country. She stayed in her parent's house, along with one of her two brothers, and went out to her husband's when she didn't have to work.


We thus expected the worst. We went into Phan Thiet, a medium sized city (40,000, I guessed...205,ooo actually, so what do I know?) which is one of Vietnam's most important fishing ports, evidenced by the large number of boats anchored in the river. After winding around the town, we went down some narrow street which ran down to the water (the South China Sea) which we could see in the distance across a derelict tract of land.


In the street were a bunch of craftsman building one of the little round boats which could hold max three people (in my mind I christened them the rub-a-dubs, after rub a dub dub three men.......you know the rest). These boat have a round bottom, no keel or rudder, and (I assume) are used only close to shore. I had seen one the first morning at sunrise (see sunrise picture above).


We then walked around a corner and there was Dung's parents home, a three or four room (we couldn't tell from the street) house with blue shutters which opened onto a porch. The house was simple, with a concrete floor. There were only two pieces of furniture in the front two rooms, two chairs that Christina and I were given as honoured guests. Dung's mother brought us each a glass of water. We made small talk through Dung as the interpreter. Noting that the house had no step down onto the dirt street, I asked if the house flooded. Only during the rainy season...(6 months of the year), Dung said by way of her father. Oh. I tried to digest this fact.

Dung's daughter, though perhaps small for her age (who can tell?...everyone was pretty small) showed absolutely no signs of being slow, or in fact being any different to any small child, running back and forth from grandmother to grandfather as they doted proudly on her. Dung explained the structure of her family, including two brothers, one of whom worked in a restaurant and the other who (right around the corner) was looking for a job.


She then took us on a little tour of the street around the corner. Her brother was squatting eating a bowl of noodles at a roadside restaurant. Next to them were the boat builders. After getting their permission , I snapped some photos. There were two main craftsmen and a bunch of hangers on. The leader, a very friendly and fit fellow, demonstrated how he sliced the thick bamboo poles into malleable strips while I videoed him. The other main protaganist peeled and worked the bamboo where it could be woven to cover the frame, bending it with his feet. A finished product lay drying in the sun.


I asked Dung how a woven boat could keep the water out (the boat was kind of like a glorified basket). She mentioned that the weaving was very tight, and that the boat was caulked (she didn't use that word) with a mixture of soil and resin and oil, which dried in the sun, shrinking and sealing the holes. Hmm. I thought.



Which is why I believe this must be a close to the shore vessel.




After this Dung said she would takes us to the market, but first we would go to a park and a beach. Are we going to take a taxi? I asked. No, said Dung. My brother and I will take you on our motorbikes. I looked at Christina and thought, Now this could be interesting.

Sure enough he brother showed up with two helmets and another moto. Dung attached a little seat in front for her daughter, and off we went, me behind her brother, and Steens perched tentatitively behind Dung and her daughter. I pulled out my camera as we weaved in an out of traffic which was admittedly light. Steens did not look convinced. Basically the rule for riding behind is the same as Hanoi streets: No sudden movements.

We came to a park by the beach where we did for the first tme what is a very important cog in the system of a country with perhaps 40 million motorbikes: hatchecks for motos. Helmets were doffed and attached to the bikes and a parking ticket was taken, akin to checking your coat at the theatre. This routine proved important later, not at this park, but later at the market where the same system was employed.



The beach was peopled with an after school throng of students. There were no swimsuits in sight. In fact, the students went into the water in their school uniforms. No bikinis, that is for sure.




We sat on a wall and chatted. Dung filled us in more on her life. Occasionally there was a bit of miscommunication, but overall her English was more than comprehensible. She used the words "same same" as a conjunction or perhaps a pause. She spoke of the wealthy as being "rit". She talked of her brothers and her father, mostly of hardship. I wondered what she must feel like, looking at a generation of young schoolkids doing what schoolkids do: laugh, flirt, chase each other, kick balls, roll around in mock fights like two young stags...all of these things denied her by fate, by her father's accident. She grew up way too early, and at 27 already had 20 years of hard graft under her belt. She had no real resentment but I thought of her as an outsider, pressing her face to the glass in life to peer at what others more fortunate than her had without trying.

She told us how much money she made: Dong 1.15mln per month, with tips at about 300,000.






That is less than $100 a month. And for this she had to ride the bus to work (taking the moto is too expensive) and live at home while her husband worked the fields (never found out what crop he grew). Next to no possessions, but a fighting spirit and a ready smile of crooked teeth. And given the long haul which is life, a hell of an attitude.



While we sat on the wall, we were constantly approached by little urchins, no more than five, trying to sell peanuts or candy. Thus her situation was by no means unique, and from the wizened skin and general dirtiness of these kids, not bad off. At least Dung always had a house.



I asked here how she met her husband, and she said rather a strange thing. She told me she liked her husband because he didn't drink too much coffee and only smoked a little, and thus did not spend too much of the money she gave him.


Her daughter didn't cling to her particularly, but to her brother, who proved to be a perfect uncle, patiently playing with her. The little girl was very well behaved, if very quiet, but who wouldn't be with a bunch of strange foreigners who suddenly turf up.




After we left the beach, Dung said we would go to the market, which she said was brand new. New? I wondered. I had in mind a vibrant maze of stalls with fresh fish, vegetables stacked neatly, little noodle stands and people yelling as they haggled over price. You know, your basic tourist image of "how we shopped in Vietnam" and of how I managed to barter for some obscure fruit.




Nothing of the kind. When she said brand new, she meant brand spanking new. The market turned out to be a four story department store with escalators, electronic goods, restaurants (a cafeteria, a snack bar, and a bakery) and a proper full-on supermarket. It would not have been out of place in the UK, in Italy, or in South Carolina. Of course, the ingredients were vastly different, a huge array of fruits, vegetables, meat, poultry, fish, and insects (yes insects!) which looked unfamiliar. I immediately saw why Dung had suggested it in the first place. The whole idea came about when I had asked her in the restaurant how to say mango and papaya and she wrote down the words on a piece of paper: xoai (pronounced soy) for mango and dua du (pronounced doh-doh roughly) for papaya. She then showed me how to cut and carve a mango so that it popped out in a checkboard pattern, turning the skin inside out to leave neat little squares. She had brought several from her garden.



This supermarket was like a huge study card exhibit for learning Vietnamese, with every item marked with a card and a magic marker. I took lots of pictures. There were some splendid and unique foods, such as silkworms and fish stomachs.



We didn't buy anything, but instead went up to the kiosks on another floor, where we bought Dung's daughter a custard tart (which she devoured). I was still having trouble discerning anything wrong with her at all. Certainly not her appetite. We ordered mango shakes.




Dung's brother sat quietly, unable to join in the conversation and reduced to playing with his niece which he didn't seem to mind.





All the time I was trying to reconcile Dung's salary with the price of everything I had seen, and how this cornucopia of goods gibed with the fact that this was supposedly a communist country, and a poor one at that. Something just didn't add up, and I felt very uneasy. Not because of Dung, but really because of myself and the obvious iniquity of life on the planet. We all have to make do with what hand we are dealt, but in this day and age we are at once liberated by travel, mobility, opportunity, and technology while at the same time being trapped in a web not of our own creation.



My entirely wrong image of the Vietnamese market we were going to see, the third world showplace of daily life, was supplanted by a carbon copy of the West, large scale capitalism waving buy me! buy me! in front of people who were striving to make ends meet.



At the end of the day, you can knock a few zeros off a banknote, but it all boils down to money, money, no matter where you are.






Of course I didn't say any of this to Dung, but calculated that each mango shake was a not inconsiderable portion of her monthly wage.




She also had a mobile phone which she used to call her husband, who arranged to meet us at a restaurant by the river. This too must chew up the Dong.



We then decamped to the parking garage at the bottom of the building, where Dung found to her horror that she had mislaid her parking ticket. No big deal, I thought, we can just pay the full penalty. No, she said, it's not the money, and entered into a rapid discussion with her brother, whom she dispatched up to where we had been to see if he could find it. He returned empty-handed. She then said to me, you go with my brother to meet my husband, and I will catch you up with Christina.



On went the helmet, and off we went into the dark, a night had fallen (at this latitude, it is as though you turn off a light switch).



There was quite a bit more traffic as we darted in and out. Turning across oncoming lanes was like crossing a street in Hanoi. There is never a good moment to do it, so you just go and hope for the best. It is a wonder that the streets are not littered with bodies or broken motos.



We eventually arrived at the river, where Dung's husband stood waiting. His last name is Nguyen (the Vietnamese equivalent of Smith) but I never got his first name. Neither he nor Dung's brother spoke a word of English, or at least they were willing to admit or use. My nascent Vietnamese was worse than useless.



Dung's husband looked like a miniature Asian version of Brad Pitt, a resemblance both Christina and I remarked on later.




He followed us past a whole line of restaurants along the river, all constructed in the same manner with tables spilling onto the pavement, a ground floor completely open to the elements, and a stairway upstairs with more tables both indoors and on a balcony above. It is a design for the tropics, unthinkable in northern Europe. The tables were all low slung with tiny blue plastic chairs, ill-suited for anyone 6 feet or above (ie. me, as I was the only person in the restaurant in this category).


We were directed to a table inside, where Nguyen and I sat down while Dung's brother said something and then dashed off.



There ensued a half-hour interlude of hand gestures, three bottles of beer each, and I am afraid to say little else. Language is everything. I managed to extract the fact that Nguyen liked Arsenal and beer and that despite what Dung said, he smoked like a chimney. Most of my attempts at small talk without the talk failed miserably. The table next to us had four men downing beers along with some kind of liquor in a clear bottle with a long thin neck. Thinking this might be a way of breaking the communication logjam, I signalled to the liquor and asked (by shrugging shoulders) what it might be called. Nguyen immediately thought I wanted a bottle....No, no with a tippling motion and crossed arms, I clarified that that was NOT my intention. It became clear that matters were not going to progress, so we lapsed into an amiable silence, sipping our beers.






The waitress, a relatively tall girl in a Tiger Beer blue outfit, could speak English but I didn't have it in me to ask her to be a go-between...anyway where would I start?



So we waited.



And waited.




And waited.


After the second beer, I began to get a little worried. Where the hell were Steens, Dung, daughter and brother? The market had not been that far away. I had visions of an accident, a night in a hospital making useless hand gestures. I pointed to Nguyen's phone and said Dung's name, turning my palms up in the classic what? sign. He dialled his wife. The conversation was very short. I then pointed to my watch. He held his hands far apart and then brought one in 2/3s of the way. He then pointed to his watch and held up 10 fingers.


Okay. A third of the way to go and 10 minutes. Still, what speed have they been going? Crawling? I tried to indicate slowness by walking my fingers across the table at a snail's pace and pointing to my watch. Nguyen smiled. Women! He didn't need to say it.


Eventually, the whole entourage arrive on masse....safely, about a half-hour since we had left them.






What had happened was that since Dung couldn't find her ticket, they wouldn't give her back her moto. She had to wait for her brother to return, send him back to her parents to get her registration proving ownership, and then and only then would release the bike. In a country with 40mln motos they just don't take your word for it that the white one is mine.






We then got menus, more beer, and let Dung do the ordering. I had to ask her how much it would all cost, seeing as how I had to trawl through my ocean of Dong. She said no prob, she could lend me the money. As it happened, I had more than enough, but it was pretty poor form really, and I felt a schmuck.






She didn't seem to be bothered. We had an extraordinary dish: scallops in their shells with peanuts, green peppercorns, oil, salt and some random spice. This was a truly outstanding dish, not out of place in a *** restaurant, certainly not expected from a sidewalk restaurant with plastic chairs and a concrete floor. The classic fried noodles with seafood were also delicious, so much better than the hotel. Dung asked me if I would eat anything. Sure. Once. I said. Bring on the sea snails then. I had three, but quit when her husband started giving me his. He looked amused. Enough already, for my readiness to be game.






That was it then. All for less than $20 so I needn't have fretted, but who was to know?






Dung then asked us if we would take the bus back to the hotel, which she said would be much cheaper than the taxi. Sure why not?






She then escorted us in our little motorcade across the river to the busstop, where she instructed a little 16 year old girl returning from a night out (she had sparkles on her eyelids and cheeks) to keep an eye out for us and tell us when to get off. After many thanks, we got on the bus and returned back without incident, with a busload of Vietnamese and a couple of Aussie backpackers (well behaved this time).






We stepped back into the hotel, and the manicured grass and the palm trees and the aquamarine pool reflecting in the moonlight all seemed a bit surreal.






But what an experience! The aftereffects are still with me, and I consider it a privilege to have been invited by Dung into her life.






The next morning was our last breakfast (we would have to leave at 3AM the next morning to catch a flight back to HK). Dung was on duty in the restaurant. After I had already had my juice, papaya, and croissant (ie. the usual) she brought me a bowl of steaming hot noodles with beef and said, you must have a Vietnamese breakfast. She said she had made it. Already full, I did not do it justice. I suppose my sea snail performance had convinced her I would assimilate anything.






Perhaps it showed that with all the best will in the world, I was still a foreigner a long way off from going native. Or maybe I was just imagining this. Anyway I tried my best, but could not drain the bowl.





Later that afternoon, after I sat foolishly with my legs dangling in the sun (thus frying the parts usually covered by socks in spite of Factor 30) I went to the beach bar to talk with the third waitress on our trip who had helped my with the language.






She was of Chinese extraction, and her full name was Phuong Nghia Quach, or Anhia for short. She had also been friendly and kind to us, and patient with my Vietnamese. I went to tell her that we would be leaving the next morning and that this was our last day. She said I know and then asked me to wait. She bent down under the counter and pulled out a packet wrapped in newspaper.






I got these for you and your wife, she said quietly.






She unwrapped the newspaper, and pulled out a bracelet made of round carved beads and a square mother of pearl necklace for Christina.






I was thunderstruck. This was entirely unexpected, and for want of a better word, just plain kind. After thanking her profusely, I went back to Steens and showed her our gifts. She was equally amazed. "Where did that come from?" All because of curiosity and politeness, I guess, expecting nothing but a few words to help communicate and receiving the warmth of a heart in return.






We later wore both gifts as we had drinks at sunset and talked with Anhia.






I went to the hotel shop and bought thank you cards for both Dung and Anhia and spent the afternoon thinking up what to say and what to do. I ended up giving money along with our thanks, but it seemed insufficient for the gesture and kindness and welcome we had received. When I gave Dung her card she said matter of factly: But you already bought dinner. Classic Dung.






You could say that three waitresses do not a country make, that there are plenty of bad apples as well. No doubt, but a nation is made up of individuals, and individuals are part of families, and families are the threads which make up the tapestry of society. You can tell a lot about a society by how people treat you, and not only how they act, but how they react to your gestures of friendship. And my overriding memory of the people of Vietnam is somehow caught up in the stories of the three waitresses, these trois serveuses, who allowed me to peer briefly into the heart of their country, and who left me with an abiding bittersweet memory of a world at once very far away from mine and yet somehow close.


















Source: http://youroldmansays.blogspot.com/2009/05/letter-from-vietnam-chapter-7.html

»»  read more

Pastor festival

Pastor festival is the festival for the children keeping buffalos. It used to be held in Phong Le village, Hoa Chau, Hoa Vang district, Danang city.


According to Mr Ngo Tan Nha, a ninety - year old man of Phong Le village, Pastor festival used to hold once every 3 years in turns of years Ty (mouse), Ngo (horse), Meo (cat), Dau (hen). Then it used to be held once every 6 years and later once every 12 years. The last time it was held is in the 11th Bao Dai year (1936).


Once upon a time, there was the grassland in Phong Le village. One day, when a man drove the ducks to the grassland, they were trapped. It was rumoured that it was the God that held the ducks and nobody dared to get there. Then they named the grassland 'con THAN' (deity’s hillock). One day, there was some buffalos lost in the grassland and the children got there to find them and nothing happened. Therefore, it was thought that the God just allowed the children who keeping the buffalos. This strange story leaded to the festival for the children keeping buffalos called 'PASTOR' festival.


In the last week of March (Lunar Calendar), after fishing their farming work, people begin to prepare for the festival. They choose the men in charge of the festival, prepare 2 sedan chairs decorated with flowers, fruits as well as choose 4 healthy children in formal clothes to carry the sedan chairs. Beside the small flags of the children, there were big flags of 13 families. A tree branch which is put across the hole of 5 metres long big flagstaff to hang the symbols of 'tu linh'(dragon, unicorn, tortoise, phoenix) and 'tu nghe' ('si' - education, 'nong' - agriculture, 'cong' - craft, 'thuong' - trade) as well as the tools like the grub - axe, shovel, etc.


In the afternoon of 29th March (lunar calendar) is the 'dao dong' ceremony. It is the time that the people living far away gather at home. The children carry flags walking around the fields to pray for better crops.


'le ruoc' begin in the early morning of the 30th. After offering the incense sticks, praying, Master pastor (the person in charge of pastors - children keeping buffalos) in formal clothes goes slowly to the back hall to pray and takes the tablet of Agriculture God leveling his brows and puts it on the sedan chair. The sedan chair is decorated like the 'ruoc than' one with the size of 80x100 cm and 4 roofs. The curtain is decorated with flowers and lanterns.


People queue in lines, and all the children look at the main hall praying 3 times. The parade goes across the village paths carrying many flags to 'CON THAN' (deity’s hillock) in the music of “Bat am” (octet). At 'CON THAN' (deity’s hillock), the sedan chair is lowered down and “Trum Muc” (Master pastor) sitting on the flowered mat between 2 lines to torches looking upon the sky prayed. After praying, “Trum Muc” (Master pastor) puts 2 coins into the disk to ask for 'keo'. One coin is upward and the other is downward which means the God come.


The children follow “Trum Muc” (Master pastor) to and fro shouting and carrying flags.


(Source by danang.gov.vn)


Source: http://trips2vietnam.blogspot.com/2009/05/pastor-festival.html

»»  read more

My New Money Making Opportunity




I used Google adsense to make some extra income for my blog. But relying only on adsense it will take a while to get some money. That’s why I decided to surf on the net what are other money making opportunity that I can earn a little bit. That’s why I stumble upon in this website, the Smowtion Media. I read first what this company has to offer. I click and watch on their video presentation and it’s kinda cool. That’s why I created an account to start with. Creating an account was very easy. After creating an account the next thing you do is add your blog or website. Adding your blog/site will take long because it will approve by the company manually. Once your blog has been approved you can now create and design your ads and add it on your blog. There’s a ready made code for you all you have to do is copy and paste the code and it’s ready. Smowtion Media focuses on display ads and banners, so it's fully compatible with other networks text and context links such as Google Adsense or Text Link Ads. In payments options are also easy. You can choose between different payment methods: Paypal, ATM, or by Check. If you select check then it will mailed to your home address. If you choose ATM then an ATM card will be send to you by mail, that you’ll be able to use on any ATM anywhere in the world, shops, restaurants and online. So to other bloggers out there if you want to earn more extra money online you can try this Smowtion Media. There’s no harm in trying you know!

»»  read more

Thursday, April 30, 2009

Xapads (NEW)

Xapads is saing on their main page that they have the biggest contextual advertising network with huge number of campaigns running for the publishers. There is several campaign models such is CPC (Cost Per Click), CPM (Cost Per Metric) and CPA (Cost Per Action) based, ensuring something for every publisher.


Only Relevant text and banner ads will be published/displayed on your website which guarantees the highest CTR (Click Through Rate) all that gets for you the maximum revenue and satisfaction.


The payout rates are one of the best in the industry (from $0.50 per 1000 impressions).


Xapads is supporting several ways of payment methods including Paypal.


JOIN NOW

»»  read more

Friday, April 17, 2009

Fatburner


We all want to burn more fat for weight loss, body shaping, health and wellbeing or for sporting purposes. Trim that butt, waste that cellulite, smooth those love handles, bust that belly; it’s all part of the trim and slim exercise and diet activity many of us indulge in.
The Basics of Fat Burning


Energy in, energy out. The body normally burns a mix of carbohydrate, as glucose, and fat for fuel. How much of either depends on your physical activity and if, or what you have eaten recently. When you use more energy than you take in from food and drink, the body burns stored fat and carbohydrates, and then even protein, to fuel your everyday activities even if you are not exercising


The best product i have been used to burn all my fats is secretfatburner

»»  read more

Nghĩa trang chó mèo

tuoitre.com.vn - Giữa trung tâm Hà Nội, nơi một mét vuông đất có giá không dưới 40 triệu đồng, thế nhưng một ông lão làm một việc lạ kỳ - bỏ ra 3.000m2 đất để dựng nghĩa trang cho chó mèo.












Những ngôi mộ chó, mèo trong nghĩa trang

Ông là Nguyễn Bảo Sinh, nhà ở đường Trương Định, quận Hai Bà Trưng, nghĩa trang chó mèo của ông cũng ở đó. Ông kể cơ duyên để ông xây nghĩa trang xuất phát từ chú chó cưng tên Ami.


Ami lúc còn sống nặng tới 60kg, mẹ Ami có tên là Bạch Tuyết được ông Bảo Sinh mua năm 1970 với giá 1 lượng vàng. Ami trở nên nức tiếng trong Nam ngoài Bắc nhờ hình thể khổng lồ và là cha đẻ của vô số chó thế hệ sau. Ông Bảo Sinh cho biết Ami chính là chú chó giúp ông khởi nghiệp để gây dựng toàn bộ cơ ngơi của ngày hôm nay. Lúc “lâm chung”, Ami tìm đến bên chân chủ, mắt ứa lệ và dần gục xuống. Biết ơn và thương cảm con vật trung thành, ông treo ảnh Ami trong phòng riêng, xây mộ, lập nghĩa trang và lập bài vị thờ nó.


Ban đầu nghĩa trang chỉ có mỗi mộ của Ami, nhưng càng về sau nhiều người biết tin tìm đến xin chôn cất nhờ thú cưng của mình, nghĩa trang xuất hiện thêm nhiều cái tên ấn tượng và trìu mến như Tomy, Lucky, Xuka, Sinky...


Thấy trào lưu lo “hậu sự” cho thú cưng xuất hiện và ngày càng rầm rộ, năm 2000 ông quyết định dành gần 3.000m2 đất để xây một nghĩa trang “hoành tráng” dành cho chó mèo, có cổng ra vào, hồ nước, tượng Phật, phần mộ, bia mộ, tường bao, cây cảnh, hòn non bộ... Tới nay đã có hơn 500 nấm mộ chó, mèo được “yên nghỉ” ở đây.


Theo ông Bảo Sinh, chủ nhân của những con thú có mộ trong nghĩa trang của ông phần lớn đều là những người khá giả và yêu quý động vật. Để thú yêu có một phần mộ tươm tất trong nghĩa trang của ông, chủ nhân sẽ phải chi trả khoảng 2,5 triệu đồng. Số tiền này chỉ phải trả duy nhất một lần và sẽ được dành làm tiền hương khói hằng ngày và tiền cúng lễ các ngày rằm, mồng 1 hay các lễ cầu siêu. Hiện tại ông đang gấp rút hoàn thành một đài hóa thân để hỏa táng chó mèo, sẽ được đặt trang trọng giữa lòng hồ và hội tụ đủ sự hài hòa của “tứ đại” là nước, lửa, gió và không khí. Ông Sinh ước tính kinh phí để quy hoạch lại nghĩa trang và xây đài hóa thân sẽ không dưới 1 tỉ đồng.


Thiên hạ kẻ cho ông là “khùng”, là chơi ngông, người bảo ông xây dựng nghĩa trang chó mèo nhằm mưu cầu danh lợi nhưng ông vẫn khẳng khái: “Lúc còn sống con vật trung thành với chủ, biết yêu thương, vì thế đơn giản tôi chỉ mong cho linh hồn của chúng được nhang khói và có chốn đi về”. Quả vậy, chỉ cần nhẩm tính số tiền thu được từ dịch vụ chôn cất chó mèo sẽ chẳng bõ bèn gì với 3.000m2 đất mà ông dành cho nghĩa trang, chưa kể số tiền để xây dựng, thuê người trông nom, chăm sóc nghĩa trang cũng đã ngốn của ông tiền tỉ.


Những người tìm đến nghĩa trang của ông không hẳn ai cũng có tiền. Có những người quá thương con vật của mình, đến xin ông một suất, ông đồng ý mà không lấy một đồng nào. Có lần một cô bé vừa khóc tìm đến ông nhờ chôn hộ chú rùa, ông không ngần ngại dành một phần đất nhỏ trong nghĩa trang cho chú rùa tội nghiệp và tặng cô bé một con rùa khác.


Ông bảo: “Không gì tốt hơn là dạy cho con trẻ biết yêu thương”. Đấy cũng là nguyên do để ông đặt tên cho nghĩa trang là Tề động vật ngã, có nghĩa là yêu thương muôn vật như con người. Dọc lối vào nghĩa trang ông cho đặt trang trọng 18 pho tượng La Hán, trong nghĩa trang ông đặt tượng Phật Bà Quan Âm, ao gọi là ao Phật, đường là đường Thiên Trúc.


Tất cả những sinh linh động vật có mặt tại nghĩa trang đều được thờ cúng cẩn thận. ông bảo chủ nhân các ngôi mộ mới rất năng qua lại, nhiều người còn khóc than sụt sùi, tuần nào cũng viếng, nhưng chỉ khoảng hai năm đều “một đi không trở lại”.


Ngày 3-1-2009, ông mời ba vị cao tăng cao tay ấn về lập đàn giữa nghĩa trang làm lễ cầu siêu cho các con vật. Buổi lễ 3 giờ chiều mới bắt đầu nhưng từ sáng sớm hàng trăm người đã lục tục kéo về, họ là chủ nhân của những con chó, mèo được chôn tại đây. Mỗi người đều mang lễ đến, người mang hương, tiền vàng, trái cây, người đem theo bánh kẹo, sữa chua hay những đồ vật mà “sinh thời” thú cưng của họ yêu thích.


Đến giờ hành lễ, một đàn tràng được lập ra giữa nghĩa trang cạnh ao Phật, đối diện với tượng Phật Bà Quan Âm, trong cảnh khói hương nghi ngút, ba vị pháp sư ngồi trước đàn tràng trang nghiêm đọc kinh, gõ mõ.


LÂM HOÀI

»»  read more

Lệnh cấm bán chó mèo lạ đời ở Ảrập Xê-út

(Dân trí) - Mọi chàng trai độc thân đều phải biết: họ sẽ trở thành thỏi nam châm “hút gái” khi mang chó đi dạo trong công viên. Và để giữ cho hai phái nam nữ “thụ thụ bất thân” cảnh sát Ả rập Xê-út đang hạ quyết tâm dẹp bằng được “mánh khóe” này.


Giải pháp đưa ra: Cấm tiệt bán chó mèo làm vật cưng, cũng như cấm dắt chúng ra ngoài đi dạo.



Lệnh cấm đã có hiệu lực vào hôm thứ tư vừa qua tại thủ đô Riyadh của Ả rập Xê-út và giới chức ở đây khẳng định họ sẽ thực thi lệnh cấm một cách nghiêm khắc, không để giống như những lệnh cấm trước đó ở các thành phố Mecca và Jiddah. Tại các thành phố này, lệnh cấm đã bị “phớt lờ” và người ta không thể nào ngăn được các cửa hàng bán vật cưng ngừng hoạt động.



Những người vi phạm quy định, nghĩa là vẫn mang vật cưng ra ngoài cùng mình, sẽ bị nhân viên của Ủy ban Khuyến khích giữ gìn đức hạnh và ngăn chặn lối sống trụy lạc tịch thu vật cưng của họ.



Giám đốc Ủy ban, Othman al-Othman, cho biết lệnh cấm trên được đưa ra là bởi “có hiện tượng ngày càng nhiều đàn ông dùng chó mèo để tán tỉnh phụ nữ và gây phiền hà cho các gia đình, cũng như không có thái độ ứng xử đúng mực ở các quảng trường, trung tâm mua sắm”.



Theo ông, “nếu người đàn ông bị bắt gặp đi với vật cưng, thì con vật đó ngay lập tức sẽ bị tịch thu. Người đàn ông sau đó sẽ phải ký giấy cam kết không tái phạm nữa. Còn nếu người này vẫn tái phạm, anh ta sẽ bị đưa đến các nhà chức trách”.



Tuy nhiên, lệnh cấm không nhắc gì đến phụ nữ.



Cho đến nay, lệnh cấm có vẻ như không gây phiền hà gì tại thủ đô Riyadh. Thường rất hiếm khi thấy ai đó ở đây đi dạo với chó, hoặc mang mèo đến những nơi công cộng, mặc dù các nhà chức trách khẳng định là có nhiều thanh niên có tính lăng nhăng đã dùng vật cưng của họ để tán tỉnh các cô gái ở các khu mua sắm.



Và người bán hàng ở một vài cửa hàng bán vật nuôi tại Riyadh hôm qua cho biết họ không nhận được bất kỳ lệnh cấm bán chó mèo nào từ Ủy ban. Chó và mèo vẫn được bày bán.



“Tôi không nghe nói gì về lệnh cấm”, Yasser al-Abdullah, một y tá 28 tuổi, cho biết tại một cửa hàng bán vật nuôi cùng với chú chó côli 3 tháng tuổi của mình.



Al-Abdullah còn có một con chó tha mồi 8 tháng tuổi khác. Anh cho biết một vài người bạn phương Tây của anh được cảnh sát nhắc nhở không mang chó đi dạo trên phố. “Tôi sẽ không cho phép Ủy ban tịch thu chó của tôi”, anh nói.



Cảnh sát tôn giáo tuần tra khắp các tuyến phố và khu mua sắm trong nước, để chắc rằng phụ nữ và đàn ông chưa kết hôn không “tiếp xúc” với nhau. Họ còn chỉnh đốn những phụ nữ ăn mặc chưa đúng quy định và yêu cầu đàn ông tham gia cầu nguyện. Năm 2004, các nhà chức trách thậm chí còn áp dụng lệnh cấm cài camera trên máy điện thoại di động, do lo ngại phụ nữ và đàn ông có thể trao đổi ảnh cho nhau. Tuy nhiên, lệnh cấm này đã được rút lại ngay sau khi đưa ra.



Trang Thu


Theo AP



»»  read more

Cuộc chiến chó mèo

Khi chó và mèo trở thành hàng xóm, cuộc chiến là không thể tránh khỏi. Các loại "vũ khí sinh học" từ xương xẩu, chuột cống, tới vỏ đồ hộp và bom hôi đều được đem ra sử dụng.




Cách chơi: Nhấn chìm chuột trái, khi đủ lực thì nhả ra để ném. Cần ước lượng chính xác sức gió và phối hợp với lực ném để ném trúng đầu địch thủ. 4 lựa chọn phía trên, sát cột máu dùng cho những tùy chọn đặc biệt.


ngoisao.net

»»  read more

Chùm ảnh: Chó, mèo, chim, sóc,... ngộ ơi là ngộ


[Kênh14] - Chó cắn mèo là chuyện thường nhưng... mèo cắn chó lại là chuyện khác đấy!


Keke (theo Daily)
























Có những giây phút bạn bất chợt nhìn thấy pet nhà mình có vẻ như đang "âm mưu" 1 chuyện gì đấy! Và bạn không thể không bật cười.




4 sát thủ săn chim: "Gượm đã, đợi nó đến gần hơn đã"



Thiếu thức ăn cho mèo là khổ thế đấy!



Một con chim con táo tợn dám đi nhờ xe "đại bàng"



Vị khách không mời mà tới: "I do I do I do, thề thốt xong

chưa cho người ta còn măm với"



Gấu con nũng nịu: "Con nói mẹ có nghe thấy không? Mẹ, mẹ..."



Ngựa con "múa ba lê"



Sư tử tránh nắng



Mèo con rơi tọt vào bể cá



5 chú chó con trắng như tuyết đang nhai ngấu nghiến



Cá heo - chó, Flipper và Nipper "mi" nhau



Trước và Sau

»»  read more

Chó mèo quý tộc










Một
Một chú mèo đang được thăm bệnh định kỳ.

Cảm, sốt, sổ mũi là được đưa ngay đến phòng khám; uể oải, biếng ăn được đưa đi chích thuốc, truyền nước biển; trường hợp bị bạo bệnh như ung thư, thận... được chủ nhân tận tình đưa đi chữa trị. Chó mèo được coi như một đứa con cưng cần được chăm sóc, chiều chuộng.


Đối với một số gia đình khá giả trở lên, những chú chó, mèo không chỉ được xem như vật nuôi hay là "công cụ" hữu hiệu để giữ nhà, bắt chuột mà còn được coi như một thành viên trong gia đình. Chúng được chủ lo cho cái ăn, chỗ ở, dành cho những tình cảm yêu thương, chiều chuộng hết mực.


Hai mẹ con chị Nga chở con chó Nhật lông xù đến phòng khám thú y của BS Phạm Văn Thủ ở quận Thủ Đức, TP HCM để khám bệnh vì nó tỏ ra biếng ăn. Buổi sáng phòng mạch có nhiều người đưa vật nuôi đến khám nên phải theo thứ tự. Vì đi làm gấp nên chị Nga để con gái ở lại chờ khám bệnh cho "em". 30 phút sau từ sở làm, chị lo lắng gọi điện thoại về phòng khám hỏi con gái: "Con ơi, "em" sao rồi con?"... “Khám xong, con lấy thuốc cho "em" nó uống đúng liều nghe!".


Cuối khoảnh sân nhỏ trong ngôi nhà của gia đình chị Trương Thị Ngọc ở quận 3, TP HCM có một ngôi nhà mô hình nhỏ xíu. Chị Ngọc giải thích: “Đó là “biệt thự" của con Kiss nhà chị đấy. Ông xã chị vừa đặt người ta làm, mất gần 400.000 đồng". “Biệt thự” đóng bằng ván, chiều ngang khoảng một mét, được sơn hai màu trắng xanh tỉ mỉ. Bên trong "biệt thự" được trải một tấm thảm mịn''. Chị Ngọc bảo, hằng ngày “nhà riêng” của Kiss được quét dọn sạch sẽ nhưng nó có chịu ngủ hoài trong đó đâu, buồn buồn là nhảy phốc lên salon nằm.


Gia đình anh Hữu Thiện ở đường Hậu Giang, quận 6, TP HCM nuôi tới 5 con chó Bắc Kinh. Chi tiêu hằng tháng cho lũ chó nhà anh khá tốn kém. Nào là thực phẩm dành riêng cho các chú theo lứa tuổi, nào sữa, chó cái mang thai được dành chế độ chăm sóc riêng. Anh nói: “Tốn thời gian nhất trong ngày là khi tắm cho chúng, nhưng có tụi này cũng vui. Sợ nhất là khi có “đứa" nào bệnh, lúc đó phải đưa đi chữa trị ngay vì rất dễ lây sang ''đứa'' khác”...


Trạm chẩn đoán xét nghiệm và điều trị của Chi cục Thú y TP HCM sáng nào cũng nhộn nhịp. Các chú chó, mèo được người ta đưa đến bằng nhiều phương tiện khác nhau. Có chú được ngồi trước xe gắn máy, có chú được bỏ vào chiếc giỏ mang đi. "Đứa" oai hơn được ngồi taxi hoặc xe hơi nhà bóng loáng.


Bên trong phòng khám, trên hai dãy ghế ngồi đợi, mọi người ôm ấp các chú chó, mèo vào lòng, có người tỏ ra lo lắng, đăm chiêu, thỉnh thoảng hôn hít, vuốt ve “bé cưng" của mình. Có người còn ẵm “em'' đưa qua, đưa lại. Quang cảnh tương tự như trong phòng khám Nhi ở bệnh viện vậy. “Em'' nào bị cảm, sổ mũi hay ho nhẹ thì được chích hoặc kê toa uống thuốc ngay. “Em” nào có dấu hiệu viêm đường hô hấp, tiêu hóa, viêm sỏi bàng quang, viêm tử cung... thì được chuyển sang phòng siêu âm, phòng chụp X-quang hay thực hiện một số xét nghiệm để xác định bệnh. Nhiều chú được chủ sốt sắng đề nghị mổ ngay, khi phát hiện bị bệnh nặng, cần phẫu thuật. Nếu chú nào phải ở lại để điều trị, hay dưỡng sức nhiều ngày thì được đưa vào phòng lưu, nơi các BS thú y gọi vui là “khách sạn" dành cho chó, mèo.










Theo bác sĩ thú y Võ Khắc Trâm, tổ trưởng tổ điều trị, cho biết một ngày trung bình có khoảng 110 con chó, mèo (chó chiếm trên 80%) được đưa đến trạm để khám và điều trị. Chó kiểng thường bị hai loại bệnh, về đường hô hấp và tiêu hóa. Nhiều chú chỉ vì cho tắm lâu một chút, hay khi tắm xong do lau không kỹ cũng dễ bị cảm hay sổ mũi. Có chú được cho uống sữa nhiều quá cũng bị tiêu chảy. Mèo ít mắc bệnh vặt hơn do sức đề kháng ở loài này cao, nhưng khi chúng đã ngã bệnh thì thường bị rất nặng.


Theo Phụ Nữ, hiện ở TP HCM ngoài những nơi chẩn đoán, điều trị thuộc Chi cục Thú y TP, trạm thú y của các quận, ĐH Nông Lâm... còn có các phòng khám thú y tư nhân. Các phòng khám này đáp ứng nhu cầu khám, điều trị và cả những nhu cầu... ngoài sức tưởng tượng khác.


Theo bác sĩ thú y Huỳnh Hữu Thọ, Phó trạm chẩn đoán và điều trị (Chi cục Thú Y TP HCM), nhiều gia chủ có những nhu cầu dịch vụ chăm sóc đặc biệt cho chú khuyển, chú miêu của mình. Có nhà đặt dịch vụ chải lông cho chú chó nhà mình mỗi tuần, dù giá mỗi lần thực hiện khoảng 100.000 đồng/lần. Thậm chí, có người còn yêu cầu phòng khám mở thêm dịch vụ hớt, uốn, nhuộm, giũa móng cho chó, mèo.


Tại một số lò thiêu rác y tế như lò thiêu ở số 124 Phạm Thế Hiển (quận 8), bệnh xá ĐH Nông Lâm... thường có một khu dành để thiêu xác động vật thí nghiệm hay động vật nuôi. Thông thường, tất cả xác động vật chết đều được gom lại rồi thiêu chung, tuy nhiên cũng có người yêu cầu chỉ muốn thiêu riêng con vật của họ, chứ không muốn “bé cưng'' của mình bị thiêu cùng với những con vật ''tầm thường'' và xa lạ khác. Sau khi thiêu xong, có người xin lại tro tàn từ xác con vật cưng của mình, cho vào chiếc tĩnh sứ đem về làm... kỷ niệm hoặc xin xác con vật “vắn số'' của mình đem về chôn cất tại vườn nhà.


Địa chỉ chăm sóc vật nuôi tại TP HCM
- Trạm điều trị của Chi cục Thú y TP HCM, 151 Lý Thường Kiệt, phường 7, quận 11.
- Quận 1: 178 Trần Hưng Đạo.
- Quận 3: 254 Lý Chính Thắng.
- Quận 5: 1091 Trần Hưng Đạo.
- Quận Phú Nhuận: 124 Trần Huy Liệu, phường 9.
- Quận Bình Thạnh: 313 Xô Viết Nghệ Tĩnh, phường 24
- Quận Tân Bình: 215 Cách Mạng Tháng 8, phường 15.
- Quận Gò Vấp: 1 A - 1 B đường 26/3, phường 17.
- Quận Thủ Đức: 23/A1 Võ Văn Ngân.
»»  read more

Wednesday, April 15, 2009

Những điều thú vị về loài mèo

Ban đêm khi mèo chạy đuổi chuột quanh phòng, người ta không nghe thấy tiếng bước chân của nó, cũng không nghe thấy tiếng động khi mèo nhảy từ trên cao xuống. Vì sao vậy?


Đó là vì móng của mèo được bảo vệ bởi lớp da dày và mềm. Các móng sắc nhọn của mèo có thể duỗi ra hay co vào. Khi mèo bắt chuột thì các móng duỗi ra, còn khi đi thì nó thu gọn lại. Điều đó giúp cho bước chân của mèo không gây tiếng động và móng của nó cũng không bị mòn đi.











(cucco)

Vì sao ria mèo lại dài?


Nếu mèo không có ria thì nó không thể chui vào hang bắt chuột được. Độ dài của ria mèo đúng bằng chiều ngang thân nó. Khi mèo đuổi chuột trong bóng tối, nó thường chạy dưới gầm bàn, tủ, đôi khi còn phải trườn vào hang, hốc.


Nếu ria của nó chạm vào cạnh của lối đi hoặc vách hang hốc, thì nó hiểu rằng lối đó quá hẹp không thể chui vào được. Như thế bộ ria giống như cái thước của mèo vậy.


Vì sao đồng tử mắt mèo lại thay đổi kích thước


Đồng tử của mắt mèo thay đổi ba lần trong ngày để thích nghi với sự thay đổi của ánh sáng. Vào buổi trưa khi ánh sáng mạnh nhất thì đồng tử của mắt mèo chỉ là một đường kẻ mỏng, vào buổi sáng, khi ánh sáng còn dịu thì đồng tử mở lớn hơn một chút.


Trong đêm tối hoàn toàn, đồng tử mở rộng và tròn để có thể nhìn thấy mọi thứ. Vì vậy, mèo có thể bắt chuột trong đêm tối.


Vì sao mèo hay liếm lông


Sau khi phơi nắng, mèo hay nằm dưới đất liếm lông. Nhờ vậy lông của nó trở nên sạch sẽ và mượt mà hơn. Nhiều người nghĩ rằng mèo liếm lông là để tự tắm, điều đó không đúng. Chúng không cần tắm mà là đang ăn chất dinh dưỡng.


Một số chất ẩn trong lông mèo trở thành vitamin D sau khi hấp thụ ánh sáng mặt trời. Khi liếm lông, thực tế là mèo đang ăn vitamin D. Nếu thiếu vitamin D, mèo trở nên ủ rũ cả ngày.


(Theo Những điều bí ẩn quanh em)


vnexpress.net

»»  read more

Tuesday, April 14, 2009

Khám chữa bệnh chó mèo








Bệnh viện thú y là một địa chỉ tin cậy cho thú cưng của bạn.

Với đội ngũ các thạc sỹ, kỹ sư thú y yêu nghề có kinh nghiệm lâu năm trong khám và chữa bệnh cho các loại thú cưng ,với chuyên môn cao hiện đang làm việc tại vườn thú Hà Nội. Chúng tôi nhận tư vấn và điều trị tận nơi các vấn đề về bệnh xảy ra với thú cưng của bạn.



Chúng tôi nhận chăm sóc tận nơi các vấn đề y tế đối với các loại thú mà bạn yêu thích như: chó, mèo,  trâu, bò, lợn, gà,chim, cá cảnh ….

Các dịch vụ chúng tôi cung cấp:

  • Tư vấn về các cách chăm sóc, nuôi dưỡng và phòng bệnh

  • Chữa trị các loại bệnh xảy ra đối với thú cưng của bạn

  • Chăm sóc sức khỏe, làm các thủ thuật thú y

  • Các dịch vụ khác liên quan đến thú cưng


Hãy liên hệ với chúng tôi để có được dịch vụ tốt nhất.

(Lưu ý: hiện tại chúng tôi đang làm dịch vụ tại Hà Nội)

Xin liên hệ theo điện thoại:

0914336443 (gặp chị Hà)

01664591074 (gặp chị Lan)





»»  read more

Bệnh nhiễm ký sinh trên da gây ngứa dữ dội ở Chó, Triệu chứng và cách điều trị



Sarcoptes scabiei var canis

Bệnh nhiễm ký sinh trên da gây ngứa dữ dội ở Chó

Đây là một bệnh nhiễm ký sinh trên da gây ngứa dữ dội, có thể lây lan giữa người và động vật do Sarcoptes scabiei var canis.

Phân loại học

- Ngành : Arthropoda
- Lớp : Arachnida
- Bộ : Acarina
- Phân bộ : Astigmata (Sarcoptiformes)
- Họ : Sarcoptidae
- Giống : Sarcoptes (Ghẻ)
- Loài : Sarcoptes scabiei canis


Đặc điểm hình thái cấu tạo

- Ghẻ có hình tròn hay bầu dục, con đực nhỏ hơn con cái, kích thước con đực 0,25 mm, con cái 0,4 – 0,43 mm. Cả con đực lẫn con cái đều có điệm vuốt bàn chân. Trên mình phủ nhiều lông tơ, capitulum (đầu) có hình nón, chiều ngang lớn gấp 2 lần chiều dọc. Mặt lưng có nhiều đường vân song song, có 4 đôi chân ngắn nhú ra như măng tre mọc, mỗi chân có 5 đốt. Cuối bàn chân có giác tròn với ống cán dài và có nhiều lông tơ. Hậu môn ở rìa cơ thể và có thể thấy ở mặt lưng.
- Ghẻ đực có giác bàn chân ở đốt chân số I, II, III, lỗ sinh dục ở giữa đôi chân thứ III. Ghẻ cái có lỗ âm môn sau mặt lưng, có giác bàn chân ở đuôi I, II, trứng hình bầu dục, màu trứng xám hoặc hơi vàng, kích thước 0,15 x 0,1 mm.


Hình dạng Sarcoptes

Chu kỳ sinh học





Vòng đời Sarcoptes scabiei var canis

Vòng đời của Sarcoptes scabiei var canis trải qua 5 giai đoạn phát triển:

Trứng -> Larva -> Protonymph -> Deutonymph -> Trưởng thành

Ghẻ ngầm đào rãnh dưới biểu bì lấy dịch lâm ba và dịch tế bào làm chất dinh dưỡng. Sau khi giao phối ghẻ cái bắt đầu đẻ trứng, 3-4 ngày trứng nở ra Larva có 6 đôi chân. Larva chui ra khỏi hang sống trên mặt da, sau đó chui vào lỗ chân lông phát triển rồi biến thái thành Nymph có 8 đôi chân, 4-6 ngày sau biến thành ghẻ trưởng thành. Hoàn thành vòng đời mất 15-21 ngày. Tùy thuộc vào môi trường bên ngoài ghẻ dạng trưởng thành có thể sống từ 2-3 tuần khi rời vật chủ.

Triệu chứng bệnh tích

Có 3 biểu hiện chính:
- Ngứa
Do ghẻ đào hang, tiết ra độc tố, nước bọt và các chất bài tiết làm cho con vật bị ngứa, khi trời nóng hay thú vận động thì ngứa càng nhiều. Chó bị ghẻ hay gãi, nhây, cắn chổ ngứa. Đôi khi chó cọ sát lưng vào tường hay nằm lăn qua lại dưới đất.
- Rụng lông
Ấu trùng chui vào nang bao lông gây viêm bao lông cùng với việc cọ sát gây rụng lông, rụng thành từng đám càng về sau càng lan rộng cùng với sự sinh sản của ghẻ cái thích đi xa để thành lập những quần thể mới.
- Da đóng vảy
Chổ ngứa nổi những mụn nước bằng đầu kim, do cọ sát nên mụn vỡ, chảy tương dịch rồi khô đi tạo vảy dính chặt vào lông và da, tiếp tục lan rộng sau 5-6 tháng da hoàn toàn trơ trụi, đóng vảy dày và nhăn nheo như da voi, bóc mùi hôi thối.
Bệnh làm cản trở chức năng da, con vật bị ngứa liên tục, mất ngủ chổ gãi bị nhiễm trùng, viêm tạo ung nhọt.


Chó bị rụng lông thành từng mảng lớn

Chẩn đoán

- Dựa vào triệu chứng bệnh tích lâm sàng.
- Dựa vào xét nghiệm ghẻ bằng phương pháp tập trung như chẩn đoán Demodex.

Phòng Và Trị Bệnh



Dùng thuốc NOVA MECTIN 0,25%:
+ Phòng bệnh: Tiêm dưới da 1ml/ 6 kg thể trọng, 2 tháng 1 lần.
+ Trị bệnh: Tiêm dưới da 1ml/ 4 kg thể trọng, 2 tháng 1 lần


Dùng thuốc NOVA MECTIN 1%:
+ Phòng bệnh: Tiêm dưới da 1ml/ 25 kg thể trọng, 2 tháng 1 lần.
+ Trị bệnh: Tiêm dưới da 1ml/ 16 kg thể trọng, tuần 1 lần, trong 3 tuần.


Trong thời gian điều trị cần nhốt thú nơi khô ráo, sạch sẽ, tránh phụ nhiễm. Kết hợp với tắm xà phòng diệt ghẻ của anova là NOVA-PINK SHAMPOO tuần tắm 3 lần
- Sát trùng nơi nhốt chó bằng NOVADINE hoặc NOVAXIDE
(Nguồn Anova)

»»  read more

Nấm ngoài da Dermatophytosis




Nấm có thể xâm nhập mọi lớp da nhưng thường giới hạn ở lớp sừng và vùng lân cận như lông móng. Những nấm này không xâm nhiễm lớp dưới da và mô bên dưới của lớp da, do tác động kháng nấm của huyết thanh và dịch cơ thể. Nấm thích hợp cho những mô da có chứa Keratin, cần thiết cho sinh trưởng và phát triển. Nấm gây bệnh trên động vật thường chia làm 2 loại:
- Nấm gây bệnh thật sự như: Trychophyton, Microsporium.
- Nấm gây bệnh cơ hội gồm các giống như: Candida, Aspergillus, Penicillium. Chúng chỉ gây bệnh khi sức đề kháng của cơ thể yếu đi.




Nấm da ở Chó


Bào tử nấm Aspergillus fumigatus (phóng to 40 lần)


Căn bệnh


Có rất nhiều nguyên nhân gây bệnh nhưng chủ yếu các nguyên nhân sau đây:
- Chế độ dinh dưỡng không hợp lý.
- Điều kiện chăm sóc không vệ sinh.
- Suy giảm miễn dịch trong thời kỳ nhiễm bệnh.
- Do lây nhiễm từ thú bệnh sang thú khoẻ mạnh.
- Do sử dụng kháng sinh lâu dài.
- Giống cũng là một yếu tố quan trọng vì những giống chó lông dài thì cũng là điều kiện phát triển thuận lợi cho sự phát triển của nấm.


Triệu chứng bệnh tích

- Thời kỳ ủ bệnh 8-10 ngày
- Bệnh tích xuất hiện từ 15-20 ngày hoặc 30 ngày. Trong thời kỳ này nếu sức đề kháng đủ mạnh thì bệnh có thể tự hết và lông mọc lại từ 2-3 tháng.
- Dấu hiệu của nấm thì rất đa hình đa dạng. Bệnh tích điển hình là có dạng hình đồng xu, đường kính từ 1-8 cm, ở những vùng rụng lông thì có vảy và ban đỏ.
- Những dấu hiệu lâm sàng khác của nấm:
+ Rụng lông có vảy thành đốm trên da, mặt, mắt, môi.
+ Rụng lông toàn thân kèm theo da nhờn, xếp li da.


Chẩn đoán

- Tại phòng khám:
Dựa vào triệu chứng lâm sàng như:
+ Rụng lông.
+ Ngứa.
+ Có vảy khô trên da như bị bụi phấn hoặc có những vảy cứng, đôi khi có mủ nếu nhiễn nặng.
- Tại phòng thí nghiệm
Gồm phương pháp nuôi cấy nấm:
Nuôi cấy nấm:
Sau khi chẩn đoán tại phòng khám, nếu nghi ngờ chó bị nhiễm nấm thì lấy mẫu bằng cách: sát trùng vùng da cần lấy mẫu sau dùng dao cạo vùng da bị nhiễm cho vào đĩa petri. Cấy bệnh phẩm lên môi trường Sabauroud. Để ở nhiệt độ phòng vài ngày thì nấm men mọc sau 24-48 giờ, nấm mốc mọc sau 3-4 ngày, nấm da mọc sau 6-15 ngày. Nếu cần cho thêm kháng sinh vào để diệt tạp khuẩn, quan sát hình dạng nấm mọc sau 15 ngày.


Điều Trị Bệnh:

Dùng sản phẩm NOVA-PINK SHAMPOO hay NOVA-GREEN SHAMPOO, dùng cho đến khi hết bệnh
(Nguồn Anova)

»»  read more